Nuôi dạy con

Sự tích con khỉ (Truyện cổ tích về các loài vật)

Truyện cổ tích sự tích con khỉ

Sự tích con khỉ là truyện cổ tích loài vật, kể về nguồn gốc ra đời của loài khỉ ngày nay, cũng như thể hiện ước muốn công bằng trong xã hội của người xưa.

1. Phần thưởng xứng đáng cho người tốt bụng

Ngày xửa ngày xưa, có một cô gái đi ở cho một nhà trưởng giả. Cô phải làm việc quần quật suốt ngày, lại bị chủ đối đãi rất tàn tệ.

Cái ăn, cái uống thiếu thốn, quần áo chẳng được một manh cho lành lặn, nên dù đang tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của người con gái thì trông cô lại có vẻ rất gầy gò, xấu xí.

Một hôm, nhà trưởng giả có giỗ. Cỗ bàn linh đình, họ hàng đến ăn uống đầy nhà. Trong khi đó, cô gái phải đi gánh nước luôn vai, không phút được nghỉ ngơi. Gánh đến gánh thứ mười, cô gái mệt quá ngồi nghỉ lại ở bờ giếng.

Sự tích con khỉ
Sự tích con khỉ

Soi bóng xuống dưới giếng nước, thấy mình đang ở độ tuổi đôi mươi mà vì cuộc sống vất vả, càng ngày càng xấu xí, cô chỉ biết thở dài.

Đúng lúc đó, đức Phật hiện lên thành một ông cụ già nghèo khó, dáng điệu mệt nhọc, chống gậy đến xin cô nước uống. Cô gái vội quảy gánh xuống giếng, vục nước lên, ân cần mời cụ uống.

Cụ già uống xong lại kêu đói bụng. Cô gái bảo ông cụ ngồi chờ một lúc, rồi gánh nước về lấy phần cơm ở nhà của mình mang ra cho cụ già và nói:

– Con chỉ có phần cơm cháy này thôi, cụ ăn một bát này cho đỡ đói.

Ăn xong cụ già bảo cô:

– Ta là đức Phật, thấy con là người nghèo khổ mà có lòng tốt, thương người, nên muốn ban thưởng cho con. Con muốn gì, cứ nói, ta sẽ làm cho con vui lòng.

Cô gái ngỏ ý chỉ muốn mình bớt xấu xí và có được manh áo lành lặn. Cụ già liền bảo cô gái lội xuống giếng, thấy bông hoa nào đẹp, hợp ý thích, ngậm lấy thì sẽ được như ý.

Xuống giếng, cô gái chỉ mút lấy mấy bông hoa trắng. Rồi kỳ lạ thay, cô gái ở xấu xí, rách rưới phút chốc đã trở thành một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, da dẻ trắng trẻo, mặt mũi hồng hào, quần áo đẹp như nàng công chúa.

2. Họ hàng nhà trưởng giả và câu chuyện sự tích con khỉ

Khi cô quảy gánh nước trở về, cả họ nhà trưởng giả vô cùng kinh ngạc. Cô đẹp đến nỗi mãi họ mới nhận ra được cô. Nghe cô gái kể chuyện, ai nấy cũng muốn cầu may một tí. Họ lập tức đổ xô cả ra bờ giếng mong gặp lại đức Phật để được trẻ lại và đẹp ra. Thấy cụ già vẫn còn ngồi ở đó, họ cuống quýt đưa xôi thịt ra mời:

– Cụ ơi! Cụ ăn đi! Rồi mách cho chúng tôi làm thế nào để trẻ lại và có được thật nhiều quần áo đẹp với.

Cụ già cũng bảo họ lội xuống giếng và dặn họ y như dặn cô gái lần trước.

Thế là họ tranh giành nhau, xô đẩy nhau, ai cũng muốn được xuống giếng nước. Dưới giếng lúc đấy đầy hoa đỏ và hoa trắng. Bọn trưởng giả đều cho màu đỏ là đẹp, nên tìm đến hoa đỏ mút lấy mút để.

Nhưng không ngờ lúc lên đến bờ, tất cả không những chẳng trẻ lại mà càng già thêm ra. Mặt mũi họ trở lên nhăn nheo, thân hình quắt lại, lông lá mọc đầy người, đằng sau còn mọc thêm cả một cái đuôi.

Những người đi gánh nước thấy vậy hoảng hốt kêu lên:

– Kìa, cẩn thận con quỷ nó cắn đấy bà con ơi!

Lại có những tiếng khác:

– Đánh chết chúng đi chứ! Sợ gì!

Lập tức mọi người hò nhau cầm đòn gánh xông vào đánh đuổi. Cả họ nhà trưởng giả được phen kinh hoàng, bỏ chạy một mạch lên rừng để trốn. Từ đó, cô gái cùng với những người nghèo hầu hạ trưởng giả được hưởng những của cải do chúng để lại.

Lại nói chuyện trưởng giả và họ hàng đành phải nấp náu trong rừng sâu, ngày ngày kiếm quả cây nuôi thân. Chúng đi lom khom, áo quần rách nát trông rất thiểu não.

Nhưng chúng vẫn tiếc của. Cho nên thỉnh thoảng ban đêm, chúng lại mò về, hoặc gõ cửa, hoặc ngồi trước nhà kêu léo nhéo suốt đêm, gần sáng mới trở về rừng.

Thấy vậy cô gái và mọi người sợ quá, đêm đêm đóng cửa rất chặt. Họ bàn nhau tìm cách đuổi chúng. Họ bôi mắm tôm vào các cánh cửa, lại nung nóng rất nhiều lưỡi cày đặt rải rác ở cổng các nhà.

Quả nhiên, một đêm nọ chúng lại mò về. Theo lệ thường, chúng đánh đu vào song cửa kêu rít lên. Nhưng lần này chúng vừa mó đến đã bị mắm tôm vấy đầy tay rồi từ tay vấy khắp cả người, hôi hám không thể nói hết.

Chúng kinh sợ dắt nhau ra ngồi trước cổng quen như thói cũ. Nhưng vừa đặt đít xuống các lưỡi cày thì chúng đã kêu oai oái, rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy lên rừng. Từ đó chúng kệch không dám về nữa.

Những khi lên rừng hái củi, thỉnh thoảng người ta vẫn gặp chúng. Thấy bóng người từ đáng xa, chúng liền chuyền theo nhánh cây, lủi nhanh thoăn thoát.

Người ta gọi chúng là những con khỉ. Ngày nay vẫn có nhiều người cho khỉ là thuộc nòi trưởng giả. Còn những con khỉ sở dĩ đỏ đít là vì chúng chịu di truyền dấu vết bỏng đít của tổ tiên. Câu chuyện sự tích con khỉ cũng được ra đời từ đó.

1. Đặc điểm của loài khỉ

Khỉ là loài động vậ thuộc lớp thú, bộ linh trưởng, có cấu tạo cơ thể gần giống với con người nhất. Chúng còn có thể biểu lộ cảm xúc trên gương mặt tương tự như chúng ta. Gương mặt của những con khỉ đều khác biệt nhau.

Một số loài khỉ rất xinh xắn, một số có khuôn mặt dữ tợn, một số lại có cái bờm như sư tử, một số có cái mũi rất to… Chúng dùng khuôn mặt của mình để thu hút con cái và để làm dấu hiệu nhận biết đồng loại trong khi tìm kiếm thức ăn.

khi đó, khi ở trên cây, chúng chỉ dùng 2 chi trước để chuyền từ cành cây này sang cành cây khác. Trong trường hợp di chuyển trên cây, cái đuôi của loài khỉ giúp chúng giữ thăng bằng rất tốt.

Loài khỉ là loài động vật ăn tạp. Chúng ăn tất cả mọi thứ, từ trái cây, hạt, lá non cho đến các loại côn trùng, ấu trùng. Tuổi thọ của loài khỉ trung bình từ 10 năm đến 46 năm.